Văn hoá truyền thống
KIẾN TRÚC SƯ TRẦN TRUNG DŨNG BỀN BỈ GIỮ HỒN VIỆT NƠI ĐẤT KHÁCH
Thứ sáu ,
13/02/2026 |
00:01 GMT+7
Đất Cảng Hải Phòng – miền “địa linh nhân kiệt”, nơi hội tụ khí chất của những danh nhân, tướng lĩnh, văn nhân và nghệ sĩ tài hoa. Trải qua bao thăng trầm lịch sử, thành phố “ăn sóng nói gió” ấy không chỉ sản sinh những con người kiên cường nơi trận mạc, mà còn nuôi dưỡng những tâm hồn nghệ sĩ, những trí thức nặng lòng với quê hương. Và có những người con Hải Phòng, dù ở bất cứ phương trời nào, làm ở bất cứ lĩnh vực gì, vẫn đau đáu một điều giản dị: giữ gìn hồn Việt, giữ gìn cội nguồn. Trần Trung Dũng là một người như thế.
NGƯỜI BỀN BỈ GIỮ HỒN VIỆT NƠI ĐẤT KHÁCH
Sinh ra trong một gia đình có truyền thống văn hóa – nghệ thuật, Trần Trung Dũng dường như đã mang trong mình “dòng máu sân khấu” từ thuở lọt lòng. Ông ngoại anh là Nghệ sĩ Ưu tú Nguyễn Văn Chín (nghệ danh Kim Luyện) – người có công sáng lập Đoàn Cải lương Hải Phòng, đặt những viên gạch đầu tiên cho một loại hình nghệ thuật từng làm say đắm bao thế hệ khán giả đất Cảng. Cha mẹ anh đều là Nghệ sĩ Ưu tú Trần Tường và Hoài Thu – là những nghệ sĩ gạo cội, từng đảm nhiệm vai trò lãnh đạo Đoàn Kịch nói Hải Phòng và Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam tại thành phố.

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống văn hóa – nghệ thuật, Trần Trung Dũng dường như đã mang trong mình “dòng máu sân khấu” từ thuở lọt lòng. Ông ngoại anh là Nghệ sĩ Ưu tú Nguyễn Văn Chín (nghệ danh Kim Luyện) – người có công sáng lập Đoàn Cải lương Hải Phòng, đặt những viên gạch đầu tiên cho một loại hình nghệ thuật từng làm say đắm bao thế hệ khán giả đất Cảng. Cha mẹ anh đều là Nghệ sĩ Ưu tú Trần Tường và Hoài Thu – là những nghệ sĩ gạo cội, từng đảm nhiệm vai trò lãnh đạo Đoàn Kịch nói Hải Phòng và Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam tại thành phố.

Anh Trần Trung Dũng - Việt Kiều Mỹ trả lời phỏng vấn của Đài PTTH Hải Phòng trong một chuyến đi từ thiện.
Sinh trưởng trong môi trường ấy, tình yêu quê hương với anh không phải điều gì lớn lao, mà thấm dần như hơi thở. Đó là cách anh hiểu giá trị của văn hóa dân tộc không chỉ ở ánh đèn sân khấu, mà trong từng nếp sống, từng ký ức gia đình.
Trước khi sang Hoa Kỳ định cư theo diện đoàn tụ gia đình, Trần Trung Dũng là một kiến trúc sư công tác tại Ban Quản lý Dự án các công trình Văn hóa – Thông tin TP Hải Phòng. Anh từng đảm nhiệm vai trò công trình sư tại hai dự án trọng điểm của thành phố: Tượng đài Nữ tướng Lê Chân và Nhà hát Lớn Hải Phòng.
Đó không chỉ là những công trình kiến trúc, tượng đài Nữ tướng Lê Chân là biểu tượng của khí phách và truyền thống quật cường; Nhà hát Lớn Hải Phòng là không gian hội tụ tinh hoa nghệ thuật. Việc được góp phần vào hai dấu ấn văn hóa ấy, với một người xuất thân từ gia đình nghệ sĩ, không đơn thuần là nhiệm vụ chuyên môn – mà là sự tiếp nối một mạch nguồn.
Năm 2006, anh sang Idaho (Hoa Kỳ) định cư. Rời quê hương, nhưng không rời căn tính. Những ngày đầu nơi đất khách, anh nhận ra cộng đồng người Việt còn rời rạc, sinh hoạt văn hóa thiếu một điểm tựa chung. Chính từ trăn trở ấy, Trần Trung Dũng đã lặng lẽ đứng ra kết nối bà con, quy tụ giới văn nghệ sĩ hải ngoại. Từng buổi gặp gỡ nhỏ, từng hoạt động giản dị, dần dần hình thành một cộng đồng có tổ chức, có tiếng nói.

Trước khi sang Hoa Kỳ định cư theo diện đoàn tụ gia đình, Trần Trung Dũng là một kiến trúc sư công tác tại Ban Quản lý Dự án các công trình Văn hóa – Thông tin TP Hải Phòng. Anh từng đảm nhiệm vai trò công trình sư tại hai dự án trọng điểm của thành phố: Tượng đài Nữ tướng Lê Chân và Nhà hát Lớn Hải Phòng.
Đó không chỉ là những công trình kiến trúc, tượng đài Nữ tướng Lê Chân là biểu tượng của khí phách và truyền thống quật cường; Nhà hát Lớn Hải Phòng là không gian hội tụ tinh hoa nghệ thuật. Việc được góp phần vào hai dấu ấn văn hóa ấy, với một người xuất thân từ gia đình nghệ sĩ, không đơn thuần là nhiệm vụ chuyên môn – mà là sự tiếp nối một mạch nguồn.
Năm 2006, anh sang Idaho (Hoa Kỳ) định cư. Rời quê hương, nhưng không rời căn tính. Những ngày đầu nơi đất khách, anh nhận ra cộng đồng người Việt còn rời rạc, sinh hoạt văn hóa thiếu một điểm tựa chung. Chính từ trăn trở ấy, Trần Trung Dũng đã lặng lẽ đứng ra kết nối bà con, quy tụ giới văn nghệ sĩ hải ngoại. Từng buổi gặp gỡ nhỏ, từng hoạt động giản dị, dần dần hình thành một cộng đồng có tổ chức, có tiếng nói.

Anh Trần Trung Dũng - Việt Kiều Mỹ tặng quà trong một chuyến đi từ thiện.
Tâm huyết lớn nhất của anh cùng cộng đồng là gây dựng Linh Thứu Thiền Tự theo đúng phong cách chùa Việt. Giữa miền đất xa lạ, mái chùa mang dáng dấp quê nhà không chỉ là nơi lễ Phật, mà là nơi neo giữ ký ức. Bởi như câu thơ xưa từng viết: “Mái chùa che chở hồn dân tộc – Nếp sống muôn đời của Tổ tông.”
Linh Thứu Thiền Tự dần trở thành không gian văn hóa Việt giữa lòng nước Mỹ. Ở đó có tà áo dài thướt tha trong những buổi trình diễn, có các cuộc thi ẩm thực gói ghém hương vị quê nhà, có ca múa nhạc, tiểu phẩm sân khấu gợi nhớ tiếng cười đất Việt. Những hoạt động ấy không chỉ để vui. Chúng là cách để thế hệ thứ hai, thứ ba hiểu rằng mình đến từ đâu.
Đặc biệt, các lớp dạy tiếng Việt cho trẻ em sinh ra hoặc mới sang Mỹ được duy trì đều đặn. Phương châm giản dị mà thiêng liêng: “Còn ngôn ngữ, còn chữ viết – còn Tổ quốc.” Giữ tiếng Việt nơi xứ người là một hành trình không dễ. Nhưng chính sự bền bỉ ấy đã tạo nên bản sắc riêng cho cộng đồng người Việt tại Idaho – một cộng đồng “hòa nhập nhưng không hòa tan”, được chính quyền sở tại ghi nhận và trân trọng. Và phía sau những hoạt động ấy là bóng dáng một người đàn ông lặng lẽ, không ồn ào, nhưng kiên trì.
Không dừng lại ở hoạt động văn hóa, cộng đồng dưới sự kết nối của Trần Trung Dũng luôn hướng về quê hương bằng những việc làm cụ thể: ủng hộ đồng bào vùng bão lũ; trẻ em mồ côi, người khuyết tật; tri ân chiến sĩ nơi biên cương, hải đảo; sẻ chia với những hoàn cảnh khó khăn. Những chuyến về nước không chỉ là thăm thân, mà còn là dịp để trao gửi nghĩa tình.
Từ năm 2023, anh tham gia công tác tại Hội Liên lạc với người Việt Nam ở nước ngoài TP Hải Phòng, mở rộng thêm nhịp cầu kết nối giữa kiều bào và quê hương. Đó là bước đi cho thấy sự gắn bó không chỉ bằng tình cảm, mà bằng trách nhiệm.
Năm 2025, Trần Trung Dũng vinh dự nhận Bằng khen của UBND TP Hải Phòng vì thành tích trong công tác an sinh xã hội. Nhưng nếu nhìn anh trong những buổi sinh hoạt cộng đồng, người ta sẽ thấy: phần thưởng lớn nhất của anh không phải là tấm bằng khen, mà là sự tin yêu của bà con, là những cái bắt tay ấm áp, là ánh mắt rưng rưng của những bậc cao niên khi nghe lại câu hò, điệu lý quê nhà.

Linh Thứu Thiền Tự dần trở thành không gian văn hóa Việt giữa lòng nước Mỹ. Ở đó có tà áo dài thướt tha trong những buổi trình diễn, có các cuộc thi ẩm thực gói ghém hương vị quê nhà, có ca múa nhạc, tiểu phẩm sân khấu gợi nhớ tiếng cười đất Việt. Những hoạt động ấy không chỉ để vui. Chúng là cách để thế hệ thứ hai, thứ ba hiểu rằng mình đến từ đâu.
Đặc biệt, các lớp dạy tiếng Việt cho trẻ em sinh ra hoặc mới sang Mỹ được duy trì đều đặn. Phương châm giản dị mà thiêng liêng: “Còn ngôn ngữ, còn chữ viết – còn Tổ quốc.” Giữ tiếng Việt nơi xứ người là một hành trình không dễ. Nhưng chính sự bền bỉ ấy đã tạo nên bản sắc riêng cho cộng đồng người Việt tại Idaho – một cộng đồng “hòa nhập nhưng không hòa tan”, được chính quyền sở tại ghi nhận và trân trọng. Và phía sau những hoạt động ấy là bóng dáng một người đàn ông lặng lẽ, không ồn ào, nhưng kiên trì.
Không dừng lại ở hoạt động văn hóa, cộng đồng dưới sự kết nối của Trần Trung Dũng luôn hướng về quê hương bằng những việc làm cụ thể: ủng hộ đồng bào vùng bão lũ; trẻ em mồ côi, người khuyết tật; tri ân chiến sĩ nơi biên cương, hải đảo; sẻ chia với những hoàn cảnh khó khăn. Những chuyến về nước không chỉ là thăm thân, mà còn là dịp để trao gửi nghĩa tình.
Từ năm 2023, anh tham gia công tác tại Hội Liên lạc với người Việt Nam ở nước ngoài TP Hải Phòng, mở rộng thêm nhịp cầu kết nối giữa kiều bào và quê hương. Đó là bước đi cho thấy sự gắn bó không chỉ bằng tình cảm, mà bằng trách nhiệm.
Năm 2025, Trần Trung Dũng vinh dự nhận Bằng khen của UBND TP Hải Phòng vì thành tích trong công tác an sinh xã hội. Nhưng nếu nhìn anh trong những buổi sinh hoạt cộng đồng, người ta sẽ thấy: phần thưởng lớn nhất của anh không phải là tấm bằng khen, mà là sự tin yêu của bà con, là những cái bắt tay ấm áp, là ánh mắt rưng rưng của những bậc cao niên khi nghe lại câu hò, điệu lý quê nhà.

Anh Trần Trung Dũng nhận bảng ghi nhận tấm lòng vàng do Hội chất độc Da cam/Dioxin trao tặng.
Hướng tới tương lai, anh tiếp tục đẩy mạnh tuyên truyền về chủ quyền biển đảo, mở rộng giáo dục ngôn ngữ – văn hóa Việt cho thế hệ trẻ, và không ngừng vun đắp khối đại đoàn kết dân tộc nơi xa xứ.
Giữa nhịp sống hiện đại và hội nhập, những con người như Trần Trung Dũng nhắc chúng ta rằng: yêu nước không nhất thiết phải là những điều lớn lao. Đôi khi, đó là việc gìn giữ một mái chùa Việt giữa đất Mỹ; Là giữ tiếng mẹ đẻ cho một đứa trẻ sinh ra nơi xứ người; Là một lần trở về quê hương với tấm lòng đầy ắp nghĩa tình.
Xin khép lại bài viết bằng mấy vần thơ như một lời tri ân những tấm lòng kiều bào Hải Phòng nơi xa xứ: HẢI TẦN PHÒNG THỦ
Hải thành lưu bóng luyến người đi
Tần tảo gian nan chẳng quản gì
Phòng khi bất trắc nơi viễn xứ
Thủ trí can trường hiển vinh quy.
(Thơ của Phương Hiền)
Trần Trung Dũng – một tấm gương người tốt, việc tốt, lặng lẽ mà bền bỉ. Giữa muôn trùng cách trở, anh vẫn giữ cho mình một sợi dây không đứt: sợi dây nối với Hải Phòng – với Tổ quốc.
Giữa nhịp sống hiện đại và hội nhập, những con người như Trần Trung Dũng nhắc chúng ta rằng: yêu nước không nhất thiết phải là những điều lớn lao. Đôi khi, đó là việc gìn giữ một mái chùa Việt giữa đất Mỹ; Là giữ tiếng mẹ đẻ cho một đứa trẻ sinh ra nơi xứ người; Là một lần trở về quê hương với tấm lòng đầy ắp nghĩa tình.
Xin khép lại bài viết bằng mấy vần thơ như một lời tri ân những tấm lòng kiều bào Hải Phòng nơi xa xứ: HẢI TẦN PHÒNG THỦ
Hải thành lưu bóng luyến người đi
Tần tảo gian nan chẳng quản gì
Phòng khi bất trắc nơi viễn xứ
Thủ trí can trường hiển vinh quy.
(Thơ của Phương Hiền)
Trần Trung Dũng – một tấm gương người tốt, việc tốt, lặng lẽ mà bền bỉ. Giữa muôn trùng cách trở, anh vẫn giữ cho mình một sợi dây không đứt: sợi dây nối với Hải Phòng – với Tổ quốc.
Phương Hiền - Hương Thơm
Bình luận
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM
Nỗi niềm nhân dân Gia Thượng: Báu vật còn đó, mái đình nơi đâu?
Dẫu ngôi đình cổ đã bị san lấp bởi biến thiên lịch sử, nhưng tại thôn Gia Thượng xã Quang Minh, TP. Hà Nội, làng Gia Thượng có tên...
Hoạ sĩ Lê Duy Ứng – Dâng trọn thanh xuân cho Tổ quốc và nghệ thuật
Từ chiến hào Quảng Trị đến không gian sáng tạo, từ bức tranh vẽ bằng máu trong khoảnh khắc sinh tử đến tác phẩm điêu khắc được hoàn...
Người thắp lên tình yêu thương
Ở những bệnh viện tuyến cuối, Tết không đến bằng tiếng pháo hay mâm cơm sum họp, mà bằng các ca trực kéo dài, những cuộc hội chẩn...
Giữ Tết cho người bệnh !
Khi nhiều gia đình đã bắt đầu thu xếp hành lý trở về sum họp, thì ở Bệnh viện Trung ương Bạch Mai, những ca trực vẫn nối dài, ánh...
“MẸ TÂM NGUYỄN – NGƯỜI TÁI SINH CUỘC ĐỜI TÔI”
Trong cuộc đời mỗi con người, có những ân tình lớn đến mức không thể đo bằng lời. Người xưa dạy:“Ơn cứu mạng, muôn đời khó trả;...