Văn hoá phát triển
BẾN MƠ HOÀI NIỆM
Thứ sáu ,
24/01/2025 |
09:34 GMT+7
Giới thiệu tản văn của tác giả Trần Văn Đức Thuận

Trần Văn Đức Thuận
Có nỗi nhớ không thể gọi tên, chỉ lặng lẽ len lỏi trong từng hơi thở, nhịp tim. Đó là nỗi nhớ về một thời đã xa, về tình yêu tưởng như phai nhạt mà vẫn âm ỉ nơi lòng, chẳng bao giờ nguôi ngoai. Tôi vẫn nhớ em – nhớ đến mức từng giấc mơ cũng trở thành nơi trú ngụ cho bóng hình em.
Ngày ấy, bên dòng sông hiền hòa, chúng ta đã có những tháng ngày đẹp đẽ của tuổi trẻ. Dòng nước lững lờ trôi, soi bóng đôi lứa đắm say trong yêu thương. Ánh mắt em, sáng long lanh như ôm trọn bầu trời, còn nụ cười dịu dàng tựa con gió xuân thoảng hương, như ánh nắng sớm mai, xua tan cái lạnh giá của những năm tháng cô đơn.
Cuộc đời là vậy, hạnh phúc thoảng qua, rồi để lại vấn vương. Em ra đi, mang theo cả bầu trời trong xanh của tôi. Bến sông xưa nơi chúng ta hò hẹn, giờ chỉ còn lại sự tĩnh lặng, là nơi tôi tìm đến mỗi khi lòng ngập tràn hoài niệm. Dù thời gian có thể làm mờ đi bao điều, tình yêu ấy – tình yêu dành cho em – vẫn chẳng thể phai nhòa.
Dòng sông vẫn êm đềm chảy, như nhắc nhở rằng thời gian chẳng bao giờ dừng lại. Với tôi, mọi thứ vẫn đứng yên ở nơi ấy, nơi bến mơ và tình yêu dang dở. Tôi chẳng trách em, cũng chẳng trách số phận, bởi tình yêu ấy là món quà quý giá. Nhờ có em, tôi hiểu rằng yêu là sống hết mình, là trân trọng từng khoảnh khắc, dù ngắn ngủi hay kéo dài mãi mãi.
Mỗi đêm, khi ánh trăng rọi xuống dòng sông, tôi lại thấy bóng hình em trong làn nước lấp lánh. Tôi mỉm cười, chẳng phải vì buồn, mà vì tôi hiểu rằng, tình yêu thật sự chẳng cần sở hữu. Nó chỉ cần được giữ trong tim, như ngọn lửa nhỏ âm ỉ cháy, thắp sáng những ngày u tối nhất.
Dẫu em không còn bên tôi, em vẫn luôn ở đây – trong từng dòng thơ, từng ký ức, từng nhịp đập của trái tim. Và bến mơ ấy, nơi tình yêu bắt đầu, sẽ mãi là nơi tôi tìm về, để nhớ, để thương, và giữ em trong giấc mơ đẹp nhất đời mình.
Trên con đường thênh thang, chúng ta chỉ là những lữ khách vô tình gặp nhau, rồi xa nhau ở một ngã rẽ. Dù em đi đâu, sống thế nào, em vẫn là phần không thể thay thế trong tôi. Tôi tin rằng, ở một nơi nào đó, em cũng sẽ giữ một chút gì đó về tôi, dù chỉ là ký ức nhỏ nhoi.
Trần Văn Đức Thuận
Bình luận
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM
Phường Việt Hưng sau một năm vận hành chính quyền hai cấp: Vận hành thông suốt, phục vụ người dân hiệu quả
Mỗi sự chuyển đổi trong tổ chức bộ máy hành chính đều hướng tới một mục đích duy nhất: sự hài lòng của người dân và sự...
GẦN SÁU MƯƠI NĂM, BÀ VẪN ĐỢI ÔNG VỀ…
Gần sáu mươi năm kể từ ngày liệt sĩ Lê Đình Tế nằm lại nơi chiến trường, bà Lê Thị Nha vẫn sống trong căn nhà đơn sơ ở thôn Minh Nguyên,...
CUỘC ĐIỆN THOẠI “OANG OANG” SAU CA CAN THIỆP ĐẶC BIỆT
Sau nhiều ngày bặt tin, sáng 5/8, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi của Đại tá, bác sĩ, cựu chiến binh Kiều Giáp Thành – người bạn lính...
GIỮ GÌN GIÁ TRỊ THẬT CỦA CÀ PHÊ VIỆT: TỪ HẠT CÀ PHÊ ĐẾN TRÁCH NHIỆM VỚI SỨC KHỎE CỘNG ĐỒNG
Việt Nam nhiều năm qua luôn nằm trong nhóm quốc gia xuất khẩu cà phê hàng đầu thế giới. Thế nhưng, một nghịch lý vẫn tồn tại ngay trên thị trường...
Ấm áp “Bữa cơm Công đoàn” nhân dịp kỷ niệm 97 năm thành lập Công đoàn Việt Nam
Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026) và 97 năm Ngày thành lập Công đoàn Việt Nam (28/7/1929 - 28/7/2026), Công đoàn...