Văn hoá truyền thống
Võ Trọng Hữu - Người bắc những nhịp cầu của lòng tin
Thứ hai ,
27/07/2026 |
16:52 GMT+7
Từ một người công nhân trẻ đến hành trình lặng lẽ gieo hạt giống nhân ái ở miền Nam
Có những con người đi qua cuộc đời bằng dấu chân. Có những con người đi qua cuộc đời bằng dấu ấn. Và cũng có những con người, lặng lẽ hơn, đi qua cuộc đời bằng những cây cầu.
Ở cực Nam của Tổ quốc, nơi những dòng sông vẫn chia cắt xóm làng, nơi mỗi mùa mưa nước dâng là thêm một nỗi lo cho trẻ nhỏ đến trường, người già đi chợ, người bệnh đến bệnh viện, có một nhóm thiện nguyện đã nhiều năm kiên trì làm một việc tưởng chừng rất bình thường nhưng lại vô cùng phi thường: nối những bờ vui.
.jpg)
Ở cực Nam của Tổ quốc, nơi những dòng sông vẫn chia cắt xóm làng, nơi mỗi mùa mưa nước dâng là thêm một nỗi lo cho trẻ nhỏ đến trường, người già đi chợ, người bệnh đến bệnh viện, có một nhóm thiện nguyện đã nhiều năm kiên trì làm một việc tưởng chừng rất bình thường nhưng lại vô cùng phi thường: nối những bờ vui.
.jpg)
Anh Võ Trọng Hữu, sinh năm 1996, Trưởng Nhóm Thiện nguyện Thiện Tài
Đứng sau hành trình ấy là Võ Trọng Hữu, sinh năm 1996, Trưởng Nhóm Thiện nguyện Thiện Tài. Nếu chỉ nhìn hồ sơ cá nhân, Hữu không có gì đặc biệt. Không doanh nhân. Không đại gia. Không nghệ sĩ nổi tiếng. Anh chỉ là một công nhân từng rời quê Cà Mau lên Đồng Nai mưu sinh như hàng triệu lao động trẻ khác.
Nhưng chính từ sự bình dị ấy lại tỏa sáng một điều không bình thường. Bởi có những người giàu tiền bạc nhưng nghèo sự sẻ chia; còn có những người chỉ có đồng lương công nhân nhưng lại giàu lòng trắc ẩn. Điều đáng quý ở Võ Trọng Hữu không phải là anh đã xây được bao nhiêu cây cầu. Điều đáng quý là anh đã dựng được một cây cầu khó nhất. Cây cầu của lòng tin.

Nhưng chính từ sự bình dị ấy lại tỏa sáng một điều không bình thường. Bởi có những người giàu tiền bạc nhưng nghèo sự sẻ chia; còn có những người chỉ có đồng lương công nhân nhưng lại giàu lòng trắc ẩn. Điều đáng quý ở Võ Trọng Hữu không phải là anh đã xây được bao nhiêu cây cầu. Điều đáng quý là anh đã dựng được một cây cầu khó nhất. Cây cầu của lòng tin.

Anh Võ Trọng Hữu, Trưởng Nhóm Thiện nguyện Thiện Tài trong một buổi khánh thành cây cầu dân sinh
Trong thời đại mà hai chữ “thiện nguyện” đôi khi bị phủ bóng bởi những nghi ngờ, nơi không ít người e dè mỗi khi mở ví giúp người khác vì sợ đồng tiền của mình đi sai địa chỉ, thì sự minh bạch trở thành phẩm chất quý hơn cả tiền bạc.
Nhóm Thiện nguyện Thiện Tài chọn con đường khó.
Không giữ tiền.
Không thu phí.
Không hưởng lương.
Không nhận phụ cấp.
Từng đồng quyên góp đều được công khai.
Từng công trình đều có hồ sơ.
Từng cây cầu đều có dự toán, hợp đồng, nghiệm thu và báo cáo rõ ràng.
Làm từ thiện bằng trái tim là điều đáng quý.
Làm từ thiện bằng cả trái tim và trách nhiệm còn đáng quý hơn.
Có người từng hỏi: “Một công nhân lấy đâu ra thời gian để làm từng ấy việc?”
Câu hỏi ấy nghe qua tưởng dành cho cá nhân, nhưng thực ra lại là câu hỏi dành cho cách sống.
Người muốn làm việc thiện luôn tìm thấy thời gian.
Người không muốn sẽ luôn tìm thấy lý do.
Suốt nhiều năm qua, những ngày cuối tuần của Hữu và các thành viên trong nhóm không phải là những chuyến du lịch hay những buổi cà phê thư giãn. Đó là những chuyến xe chở vật liệu xuống vùng sâu. Là những đêm chuẩn bị hàng trăm suất cơm cho bệnh nhân. Là những cuộc điện thoại kết nối nhà hảo tâm với hoàn cảnh khó khăn. Là những lần lội bùn khảo sát vị trí xây cầu. Là những buổi tối cặm cụi hoàn thiện báo cáo thu – chi để mọi khoản đóng góp đều minh bạch.
Họ không coi thiện nguyện là một phong trào. Họ coi đó là một phần cuộc sống. Đến nay, hơn 50 cây cầu đã được kết nối xây dựng trên vùng đất Cà Mau và Bạc Liêu. Hàng chục công trình an sinh khác lần lượt hình thành. Mười căn nhà tình thương. Những giếng nước sạch. Những nhà vệ sinh cho hộ nghèo. Hàng nghìn suất học bổng, xe đạp và tập sách. Mỗi tháng, hàng trăm suất ăn nghĩa tình dành cho bệnh nhân tại Bệnh viện Sản – Nhi Cà Mau.
Những con số ấy đủ để nói lên sự bền bỉ. Nhưng điều khiến người viết xúc động hơn lại nằm ở phía sau những con số. Đó là nụ cười của một em nhỏ lần đầu tiên không phải chèo xuồng đi học. Là ánh mắt nhẹ nhõm của người mẹ khi căn nhà lá xiêu vẹo được thay bằng mái nhà kiên cố.

Nhóm Thiện nguyện Thiện Tài chọn con đường khó.
Không giữ tiền.
Không thu phí.
Không hưởng lương.
Không nhận phụ cấp.
Từng đồng quyên góp đều được công khai.
Từng công trình đều có hồ sơ.
Từng cây cầu đều có dự toán, hợp đồng, nghiệm thu và báo cáo rõ ràng.
Làm từ thiện bằng trái tim là điều đáng quý.
Làm từ thiện bằng cả trái tim và trách nhiệm còn đáng quý hơn.
Có người từng hỏi: “Một công nhân lấy đâu ra thời gian để làm từng ấy việc?”
Câu hỏi ấy nghe qua tưởng dành cho cá nhân, nhưng thực ra lại là câu hỏi dành cho cách sống.
Người muốn làm việc thiện luôn tìm thấy thời gian.
Người không muốn sẽ luôn tìm thấy lý do.
Suốt nhiều năm qua, những ngày cuối tuần của Hữu và các thành viên trong nhóm không phải là những chuyến du lịch hay những buổi cà phê thư giãn. Đó là những chuyến xe chở vật liệu xuống vùng sâu. Là những đêm chuẩn bị hàng trăm suất cơm cho bệnh nhân. Là những cuộc điện thoại kết nối nhà hảo tâm với hoàn cảnh khó khăn. Là những lần lội bùn khảo sát vị trí xây cầu. Là những buổi tối cặm cụi hoàn thiện báo cáo thu – chi để mọi khoản đóng góp đều minh bạch.
Họ không coi thiện nguyện là một phong trào. Họ coi đó là một phần cuộc sống. Đến nay, hơn 50 cây cầu đã được kết nối xây dựng trên vùng đất Cà Mau và Bạc Liêu. Hàng chục công trình an sinh khác lần lượt hình thành. Mười căn nhà tình thương. Những giếng nước sạch. Những nhà vệ sinh cho hộ nghèo. Hàng nghìn suất học bổng, xe đạp và tập sách. Mỗi tháng, hàng trăm suất ăn nghĩa tình dành cho bệnh nhân tại Bệnh viện Sản – Nhi Cà Mau.
Những con số ấy đủ để nói lên sự bền bỉ. Nhưng điều khiến người viết xúc động hơn lại nằm ở phía sau những con số. Đó là nụ cười của một em nhỏ lần đầu tiên không phải chèo xuồng đi học. Là ánh mắt nhẹ nhõm của người mẹ khi căn nhà lá xiêu vẹo được thay bằng mái nhà kiên cố.

Một chuyến Thiện Nguyện của anh Hữu
Là niềm vui của người bệnh khi nhận được một suất cơm nóng giữa những ngày điều trị. Không phải mọi điều lớn lao đều bắt đầu từ những điều lớn lao. Một dòng sông bắt đầu từ những giọt nước. Một khu rừng bắt đầu từ những hạt mầm.
Một hành trình thiện nguyện cũng bắt đầu từ một phần quà nhỏ, một lời kêu gọi chân thành và một trái tim biết rung động trước nỗi đau của người khác. Có lẽ, điều đáng trân trọng nhất ở Võ Trọng Hữu và Nhóm Thiện nguyện Thiện Tài không nằm ở những gì họ đã làm được, mà nằm ở cách họ chọn để sống.
Sống không phô trương. Sống không vụ lợi. Sống để khi đi qua một vùng quê, điều còn lại không phải dấu bánh xe, mà là một cây cầu. Khi đi qua một bệnh viện, điều còn lại không phải một tấm ảnh, mà là một bữa cơm. Khi đi qua cuộc đời, điều còn lại không phải lời khen, mà là sự biết ơn trong lòng những người chưa từng quen biết.

Một hành trình thiện nguyện cũng bắt đầu từ một phần quà nhỏ, một lời kêu gọi chân thành và một trái tim biết rung động trước nỗi đau của người khác. Có lẽ, điều đáng trân trọng nhất ở Võ Trọng Hữu và Nhóm Thiện nguyện Thiện Tài không nằm ở những gì họ đã làm được, mà nằm ở cách họ chọn để sống.
Sống không phô trương. Sống không vụ lợi. Sống để khi đi qua một vùng quê, điều còn lại không phải dấu bánh xe, mà là một cây cầu. Khi đi qua một bệnh viện, điều còn lại không phải một tấm ảnh, mà là một bữa cơm. Khi đi qua cuộc đời, điều còn lại không phải lời khen, mà là sự biết ơn trong lòng những người chưa từng quen biết.

Nhóm Thiện nguyện Thiện Tài
Có một câu nói rất hay: “Muốn đi nhanh hãy đi một mình, muốn đi xa hãy đi cùng nhau.” Có lẽ vì hiểu điều ấy nên Võ Trọng Hữu không chọn trở thành một người hùng đơn độc. Anh chọn trở thành người kết nối, để hàng nghìn tấm lòng cùng chung sức, cùng góp một viên gạch, một bao xi măng, một suất học bổng, một bữa cơm.
Và rồi, từ những điều nhỏ bé ấy, những giá trị lớn lao được hình thành. Giữa cuộc sống còn không ít điều khiến con người hoài nghi, những người trẻ như Võ Trọng Hữu nhắc chúng ta nhớ rằng lòng tốt chưa bao giờ vắng mặt. Nó chỉ đang lặng lẽ lớn lên mỗi ngày, như những cây cầu âm thầm bắc qua sông, không nói một lời nhưng đưa biết bao người bước tới tương lai. Đó là vẻ đẹp của lòng nhân ái. Đó cũng là chân dung đẹp của một thế hệ công dân biết cống hiến bằng hành động. Và những tấm gương như Võ Trọng Hữu cùng Nhóm Thiện nguyện Thiện Tài xứng đáng được lan tỏa không phải vì họ muốn được ngợi ca, mà bởi xã hội luôn cần những ngọn lửa âm thầm như thế để sưởi ấm niềm tin vào điều thiện.
Và rồi, từ những điều nhỏ bé ấy, những giá trị lớn lao được hình thành. Giữa cuộc sống còn không ít điều khiến con người hoài nghi, những người trẻ như Võ Trọng Hữu nhắc chúng ta nhớ rằng lòng tốt chưa bao giờ vắng mặt. Nó chỉ đang lặng lẽ lớn lên mỗi ngày, như những cây cầu âm thầm bắc qua sông, không nói một lời nhưng đưa biết bao người bước tới tương lai. Đó là vẻ đẹp của lòng nhân ái. Đó cũng là chân dung đẹp của một thế hệ công dân biết cống hiến bằng hành động. Và những tấm gương như Võ Trọng Hữu cùng Nhóm Thiện nguyện Thiện Tài xứng đáng được lan tỏa không phải vì họ muốn được ngợi ca, mà bởi xã hội luôn cần những ngọn lửa âm thầm như thế để sưởi ấm niềm tin vào điều thiện.
Bảo Ngọc
Bình luận
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM
Để tổ chức Ngày Văn hóa Việt Nam hấp dẫn, đa dạng
Để Ngày Văn hóa Việt Nam có điểm nhấn, theo TS. Nguyễn Viết Chức, ngay từ bây giờ có thể đã phải tính đến việc yêu cầu các địa phương...
Ấm áp “Bữa cơm Công đoàn” nhân dịp kỷ niệm 97 năm thành lập Công đoàn Việt Nam
Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026) và 97 năm Ngày thành lập Công đoàn Việt Nam (28/7/1929 - 28/7/2026), Công đoàn...
THƯỢNG THƯ QUÁCH ĐÌNH BẢO: Bậc đại thần thanh liêm, trọng dân, trọng đạo học
Trong lịch sử Đại Việt thời Hồng Đức, có những danh thần được nhớ đến không chỉ bởi chức tước hay công trạng, mà còn bởi nhân cách...
NGỌN LỬA TRI ÂN SẼ MÃI MÃI TỎA LAN, GÌN GIỮ CHO MUÔN ĐỜI SAU...
Khi màn đêm buông xuống, Nghĩa trang Liệt sĩ Đại Yên thuộc phường Chương Mỹ, Hà Nội bừng sáng trong ánh điện, anh nến lung linh đậm mầu...
Nguyễn Hữu Oanh – Người lặng lẽ đánh thức những giá trị ngủ quên của văn hiến Hải Dương
Nguyễn Hữu Oanh là nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hải Dương cũ, nguyên Trưởng Ban Tôn giáo Chính phủ; nhiều năm gắn bó với công...